Thứ Sáu, 19 tháng 3, 2010

Hoa bồ công anh



Anh đã bao giờ nghe truyền thuyết về hoa bồ công anh chưa nhỉ?



"Chuyện tình hoa Bồ công anh....

Người yêu ơi có biết câu chuyện về một loài hoa, không sắc, không hương chỉ một tấm lòng, gửi tình yêu theo gió tới thinh không… Nếu không biết em kể anh nghe, chuyện tình loài hoa dại ẩn mình trong lòng đất, dai dẳng chờ mong ngày cựa mình đón nhận, một tình yêu chân thực sinh sôi.

Hoa bé nhỏ thôi và trái tim rất nhỏ, dễ lao đao khi được chạm vào. Một ngày kia mặt trời sáng trên cao, đem động lòng trước hồn hoa run rẩy, muốn thử sức mình đem sự sống cho hoa. Dẫu mặt trời đang ở rất xa, vẫn mang sức ấm ngàn đời xuống sâu lòng mặt đất, trái tim kiêu hãnh nghĩ trong lòng rất thật, với loài hoa kia một tuần đã đủ yêu.

Dù hoa không đẹp và cũng chẳng khó chiều, hoa bé nhỏ cũng vẫn là hoa dại. Loài hoa ít được nâng niu nhưng giàu tự ái, mê mải tự do trên những cánh đồng xanh. Hoa thử đo tình yêu bằng độ dài ánh sáng, bướng bỉnh nên không chịu nhú mình, chờ ngày đến mặt trời với tình yêu chân thật.



Mặt trời vốn là chúa tể của mọi loài, đâu có chịu thua một bông hoa hoang hoải. Đem theo mình cả một khối tình có thể làm tan chảy trái tim băng giá nhất, đến với hoa trong một phút giây thật, anh cũng tự nhủ mình có lẽ đã bắt đầu yêu.

Hoa ngẩn ngơ đón nhận diệu kỳ, trái tim ngây thơ run lên vì hạnh phúc, có lẽ nào giấc mơ này có thực, hoa đã yêu và cũng đã được yêu. E ấp hoa xòe cánh mỏng yêu kiều, màu rực rỡ như màu tình yêu ấy, trái tim hoa tan chảy thành bụi vàng lộng lẫy, dát sáng ngời trên gương mặt người yêu thương…

Giá như chuyện tình mình được như truyện cổ tích ngày xưa, (anh nhỉ?) chấm dứt khi cô bé lọ lem cưới được chàng hoàng tử, rồi nghĩ họ sẽ sống bên nhau hạnh phúc cho tới cuối đời. Hoa như em trong hạnh phúc chơi vơi, đâu biết được trong mật ngọt kia tình yêu còn vị mặn.

Anh thân yêu anh rạng rỡ như mặt trời, anh có mặt trăng anh có bầu trời, anh có hoa hướng dương xinh đẹp. Anh cao sa, anh rạng ngời, anh kiêu hãnh. Anh là kẻ đi chinh phục đến ngàn đời. Một ngày kia anh phiêu bạt tới phương em, đặt dưới chân em trái tim anh kiêu bạc, anh nói lời yêu dễ dàng anh biết được, em sẽ trao lại anh trái tim bé nhỏ thơ ngây của một loài hoa.

Anh nắm giữ tim em, anh nắm giữ hồn hoa, trong lòng bàn tay rồi nhưng anh chưa thấy đủ. Anh muốn em thuần phục như người ta dạy bảo loài mãnh thú, ngoan ngoãn nghe lời lòng chẳng được nghĩ suy.

Anh đâu biết dẫu em chỉ là bông hoa dại kia, thiếu thốn tình yêu và khát khao hạnh phúc, nhưng không phải vì bị vứt bỏ mà em chọn cuộc đời du mục, em vứt bỏ lồng son vì muốn tới cánh đồng xanh.

Bởi thế nên em sinh ra là bồ công anh, không phải là hướng dương hiền lành ngày dõi theo hướng mặt trời để thỏa mãn lòng kiêu hãnh, cung cúc phục tùng những ý muốn của chủ nhân.

Anh thân yêu dẫu cho anh rất giận, em không đánh đổi sự tự do của mình để làm thê thiếp của mình anh. Dẫu đời hoa bé nhỏ rất mong manh, em vẫn mong được sống trọn vẹn chỉ là người duy nhất, của người yêu em, chỉ riêng em, và cả tâm hồn em.

Không thỏa mãn vì tình hoa chân chất, không thể yêu hoa chỉ đơn giản vì hoa, mặt trời lại rong ruổi những bước xa, trên chặng đường chinh phục những tình yêu khác. Có sao đâu chàng mỉm cười rất bạc, dẫu thế nào cũng có hướng dương kia.

Chàng để lại tim hoa vết cắt chia lìa, chàng để lại hồn hoa những lặng câm run rẩy. Hoa giấu mình vào xù xì trái tim đang tan chảy, không phải vì tình yêu mà vì lệ của tình yêu. Nhưng không sao nhỉ, dẫu đời hoa có ngắn bao nhiêu, hoa sẽ vẫn dai dẳng chờ tình yêu chân thật.... từ đời này sang đời khác, mỗi cọng tơ trắng rủ mình bay theo nỗi buồn man mác, mang tình yêu hoa về với thinh không.

Em gượng tay vụng vuốt ánh cầu vồng, trong sắc trắng đồng hồ hoa trắng quá. Từng chiếc tơ gai tua tủa đẹp rạng ngời mà vẫn không chói lóa, vụng về bay theo từng cơn gió ngang qua. Em chúm môi thổi đi thật xa, tình yêu em giữ xót xa và âm ỉ, cái niềm đau mà từ ngày anh ra đi vẫn chưa bao giờ ngơi nghỉ, vẫn nhói lòng em mỗi khi nghĩ về anh.

Như tình yêu hoa vàng trên cánh đồng xanh, như tình yêu vô sắc vô hình của gió, em chờ mong ngày chợt nhận ra xung quanh mình vẫn có, một tình yêu vĩnh cửu đến muôn đời.."



Anh đã bao giờ nge truyền thuyết về hoa tuyết chưa ?

Truyền thuyết về hoa tuyết là 1 câu chuyện buồn...Nhưng em thích nó...Thích ý nghĩa của nó, thích cả màu trắng tinh khiết, đẹp nhưng buồn đến lạnh lùng...



Người ta nói......

Người ta nói rằng hoa tuyết là những giọt nước mắt bị kìm nén..
Khi từ trên trời cao rơi xuống , hoa tuyết đẹp như nụ cười thiên thần...
Khi nó bay một đoạn đường dài để tiếp đất, hoa tuyết thật mạnh mẽ...
nhưng khi chạm đất hoa tuyết lập tức tan chảy...



Người ta nói....

Hoa tuyết đẹp để người khác vui khi thấy nó ...
Hoa tuyết trông cứng rắn để người khác không phải lo lắng cho nó...
Hoa tuyết tan lặng lẽ để không ai phải đau lòng vì nó...
Đó chính là hoa tuyết...
Là thứ mà mọi người vẫn ca ngợi là đẹp đẽ ...
Là tinh khiết.......



-----------------------------------

Khi anh nói chia tay em mới biết rằng mình đã thực sự biết yêu....nhưng có lẽ tình cảm em đã trao nhầm người chăng?

Từ khi em biết mình thích anh, từ khi em phải buồn vì anh, khóc vì anh, em đã tự hứa với lòng mình rằng khi nào mà anh nói ra với em lời tạm biệt, thì em sẽ quên anh...nhưng tại sao bây giờ em lại không thể chấp nhận được việc này?

Em đã nói tạm biệt anh rất nhiều lần.....anh chỉ im lặng.....và dường như đã đồng ý việc đó....

Nhưng...

Em nói ra....em lại không làm được.....luôn chủ động liên lạc lại với anh.....anh cũng chỉ im lặng....và cũng không nhắc gì lại những chuyện đã qua....

Và từ khi đó, em đã biết rằng em khó có thể quên anh như đã hứa với bản thân mình...

Người ta nói....

Vì anh không yêu em nên em luôn phải là người chủ động nhắn tin, hay gọi điện cho anh....
Vì anh không yêu em nên ngay cả khi em ốm một lời hỏi thăm em anh cũng không nói....
Vì anh không yêu em nên anh mới cư xử lạnh nhạt với em như vậy....
Vì anh....

Nói tất cả mọi thứ, tất cả những gì mà a cư xử với em, chung quy lại, cũng chỉ vì một nguyên do, là anh - không - hề - yêu - em - như - anh - đã - nói...

Mà anh cũng đã bao h nói với em là anh yêu em, phải không? Anh chỉ nói với em là muốn em làm người yêu anh, nhận lời yêu anh mà thôi....Như vậy là có nghĩa gì nhỉ? Em cũng không hiểu, nhưng vì tình yêu đối với anh, em đã không tìm hiểu lý do, đã đồng ý mà không cần suy nghĩ....

Anh nói với em , anh cũng có một - chút tình cảm với em...em đã tin....và em cảm thấy vui vì điều đó, dù đó có phải là lời nói thật lòng của anh hay không..

Trước đây, khi mới quen em, anh đã nói với em những gì nhỉ....Anh nói là anh sẽ luôn làm cho em vui, sẽ không bao h làm những điều mà em không muốn....Nhưng...những gì a mang lại cho em, chỉ là những giọt nước mắt....

Em đã khóc vì anh rất nhiều....nhưng anh thì chưa bao h biết điều đó.....trước kia cũng vậy, và bây giờ cũng vậy....em chưa bao h khóc trước mặt anh, và cũng sẽ không bao h để a thấy em khóc đâu...

Nghĩ lại một câu nói của bạn em.."Hạnh phúc hay niềm đau tận cùng cũng chỉ là nước mắt...".....rồi "Nước mắt sẽ làm dịu nối đau nhưng sẽ để lại dư vị...'...những dư vị mà em cảm thấy chẳng ngọt ngào...chỉ khiến em đau lòng mỗi khi nghĩ lại mà thôi....

Đến hôm nay thì sao nhỉ....để em đếm xem.....1.....2.....3.........đến hôm 2/9, ngày a nói chia tay em,là tròn 40 ngày. 40 ngày em được yêu anh....kể ra cũng buồn cười nhỉ....Đối với những người khác, nó như một câu chuyện đùa vậy....nhưng đối với em, nó là một nỗi đau...khó quên....

Người ta nói rằng khi ở ngoài trời lạnh, tiếp xúc với cái lạnh, thì người ta sẽ chẳng phải lạnh nhiều....Nhưng khi đang ấm áp, mà bị lạnh, thì sẽ càng lạnh hơn đó...thực sự là như vậy....

Em đã khóc cả buổi tối ngày hôm đó, hứa với mình là chỉ khóc nốt tối hôm đó thôi....nhưng rùi hôm sau em lại khóc tiếp, chỉ muốn khóc thôi....không làm được việc gì cả......và cũng không muốn ăn nữa....em đang thử xem giữa cảm giác buồn và đau khổ trong em, với cảm giác đói, cái nào khó chịu hơn.....Em không thấy đói, chỉ thấy thực sự mệt mỏi và đau đầu....trống rỗng....không thể nghĩ được việc gì.....vậy thôi...

Anh nói với em, là em chỉ có thể đi trên con đường của anh, không thể là 2 đường thẳng song song...
Em nói với anh, khi yêu anh, chỉ cần được ngồi trong vòng tay anh, là em hạnh phúc....mong ước một tình yêu trong sáng...như những bông tuyết kia....Nhưng anh....

Anh nói với em, là em lựa chọn con đường của em, a lựa chọn con đường của anh. Farewell.
Em đã khóc sau tin nhắn đó. Khóc khi nhớ về anh...Nhưng....Anh thì vẫn cứ vậy, vẫn giữ ý kiến của mình, vẫn lạnh nhạt, vẫn không biết em buồn.....

Lần đầu tiên anh rủ em đi chơi.....và sau ngày đầu tiên đó thì em luôn là người rủ anh đi chơi trước.....Để rồi khi anh nhắn rủ em đi chơi....trong lòng em đã có 1 cảm giác lạ....mơ hồ.....lo sợ rằng đó cũng là ngày em mất anh......Nhưng, những gì diễn ra trong em càng mơ hồ...thì càng dễ thành sự thật.....em sợ lắm....cố gạt nó đi trong suy nghĩ của mình....rồi cuối cùng vẫn phải chấp nhận 1 điều rằng nó là sự thật.....em buồn....

Trước khi quen anh, yêu anh....em chưa bao h quan tâm đến ngoại hình của mình.....chưa bao h để ý xem mình trông như thế nào....Em chỉ nói với mọi người rằng nếu ai yêu em thì sẽ phải chấp nhận con người của em......nhưng khi quen anh....yêu anh...em đã thay đổi bản thân mình....khi anh rủ em đi chơi....en đã mất rất nhiều tg để suy nghĩ nên mặc cái gì.....cái áo em chọn mua để đi chơi cùng anh....h vẫn còn đó....câm lặng.....trong kí ức của em.....em không biết bao h em mới có thể mặc nó nhỉ...hay để nó chìm vào trong quên lãng đây......

Đôi chân em lặng lẽ bước đi....cảm giác buồn...mất mát 1 cái gì đó...nhưng em sẽ mãi là em mà thôi...dù em có đang khóc vì anh....

1 ngày...2 ngày...3 ngày...buồn vì anh, khóc vì anh, dành thời gian để nhớ anh....

Nhưng....

Đến lúc em phải thực hiện lời hứa của mình rồi.......

Em sẽ chờ sự thay đổi từ phía anh, mặc dù anh đã nói với em, kết thúc là kết thúc....
Em cũng sẽ để cho mọi thứ đi theo lẽ tự nhiên của nó, vì anh đã nói với em như vậy...

Em vẫn sẽ là em...
Và anh vẫn là anh...
Một cuộc sống...
Liệu có thể đi chung đường không nhỉ...
Em không biết...
Và em sẽ để thời gian trả lời câu hỏi này...

Nhưng..

Em biết rằng....
Bây giờ..
Em sẽ chẳng thể tin ai...
Sẽ chẳng thể yêu ai...
Vì em không muốn yêu...không muốn tin....
Vì em sợ...

Và....

Em cũng biết rằng..
Kể từ bây giờ..
Em sẽ chẳng bao giờ có niềm tin dc nữa đâu anh....


---------------------------

Hi and Goodbye

I see you walking down the street
I catch your eye before we meet
But you look down to check your feet
I wish I'd say are you okay?
You're looking better everyday
But I just smile and walk away
Why did two lovers
End up like strangers
When did we stop seeing eye to eye

Everyday you took my breath away
But now theres no reply
Only hi, goodbye
Like a dream come true
When it was me and you
Now I just don't know why
We say hi and
Hi and goodbye
(Hi and goodbye)

I know it sounds like a cliche
But when I pass our old cafe
It always feels like yesterday (like yesterday)
We shared a blanket in the cold
To give a promise made of gold
We had a deal through heart and soul
Why did two lovers
End up like strangers
When did we stop seeing eye to eye

I remember the way
We always had words to say
And nothing could tear us apart
I knew you by heart
We were eye to eye
Now we're only hi and goodbye
(Hi and goodbye)

Hi and goodbye (goodbye)
Hi and goodbye
Hi and goodbye (ooh ooh ooh ooh ooh)
Hi and goodbye (goodbye)

Dịch nghĩa.

Em nhìn thấy anh đang bước xuống phố.
Em bắt gặp ánh mắt của anh trước khi chúng ta bắt gặp nhau
Nhưng anh lại cúi đầu nhìn xuống
Em ước rằng em có thể hỏi " Anh có khỏe không?
Trông anh khá hơn mọi ngày đấy."
Nhưng sao em chỉ mỉm cười và bước đi.
Tại sao 2 người đã từng yêu nhau
Lại kết thúc như những người xa lạ vậy anh
Từ khi nào mà chúng ta đã thôi nhìn vào mắt nhau .

( Điệp khúc)
Mỗi ngày trôi qua anh đều mang hơi thở của em đi mất
Nhưng bây giờ lại không có câu trả lời nào.
Chỉ duy nhất những lời chào và tạm biệt
Như một giấc mơ trở thành sự thật.
Khi đó đã là em và anh
Bây giờ em lai không hiểu tại sao
Chúng ta chỉ toàn nói những lời chào và tạm biệt

Em biết rằng điều này cũng chỉ vô nghĩa mà thôi
Nhưng khi em đi ngang qua quán cà phê cũ của chúng ta.
Em luôn cảm thấy như mới ngày hôm qua đó
Chúng ta cùng chia sẻ chăn gối trong tiết trời giá lạnh
Cùng trao nhau những lời hứa vàng ngọc
Chúng ta có sự giao cảm của cả trái tim và tâm hồn
Nhưng tại sao 2 người đã từng yêu nhau
Lại kết thúc như những người xa lạ vậy anh
Từ khi nào mà chúng ta đã thôi nhìn vào mắt nhau .

( Điệp khúc)

Em nhớ cách mà chúng ta vẫn thường tranh nhau nói
Và không gì đã có thể chia cắt nổi chúng ta.
Em hiểu anh bằng cả trái tim mình
Chúng ta đã luôn hướng về nhau như thế.
Còn bây giờ chúng ta chỉ toàn nói những lời chào và tạm biệt thôi anh...

--------------------






- The end -